TÌNH YÊU TỪ MẶT ĐẤT



Nói một câu lạnh ngắt.
Tắt một trời sao đêm.
Tình như gió qua thềm.
Trăng hoài trôi mộng mị

Trót yêu thương là thế.
(Phải yêu là mang tội?)
Mà biển đời dâu bể.
Người qua nhau rất vội

Ai cứ đợi cánh diều.
Ai cứ ngóng mây trôi.
Để mặt đất chín chiều.
Thẳm sâu đầy bão nổi

Rồi cũng sẽ qua hết.
Những tháng năm dại khờ.
Có đi qua nước mắt.
Mới tỉnh một cơn mơ

Nở rồi tàn như hoa.
Hợp rồi tan bèo dạt.
Tuổi thanh xuân mất mát.
Những vòm trời cô đơn

Sao chẳng thể yêu thương?
Không cho nhau cơ hội.
Sao mơ hoài, ngóng đợi.
Những vẹn tròn xa xôi?

Sinh ra trong kiếp người.
Nào có ai toàn bích?
Tình yêu là sức mạnh.
Đến từ lòng bao dung

Có Hiểu, rồi sẽ Thương.
Có thương – thì bền chặt.
Sinh ra là thằng ngốc.
Vẫn đẹp cùng tình yêu

Đừng tìm mãi trời cao.
Một cánh chim mờ mịt.
Tình yêu từ mặt đất.
Dưới chân mình đang đi…
00h45, 24/11/2014
LƯƠNG ĐÌNH KHOA

Ghi rõ tác giả và nguồn facebook.com/luongdinhkhoa khi bạn sử dụng lại bài thơ này chia sẻ trên FB, diễn đàn.
Các trang thông tin, báo mạng… không tự ý lấy về sử dụng. Xin cám ơn!

Xem cả chùm video thơ tại

———–
Góc nhỏ bình yên cho những xúc cảm, với Video về THƠ – NHẠC – BLOG RADIO… ngẫu hứng, chia sẻ từ những gì Đình Khoa yêu, cảm, muốn chia sẻ với những tâm hồn đồng điệu

FB:
Email Khoadinhluong@gmail.com
Danh sách phát trên Youtobe:

Nguồn: https://rmacct.org/

Xem thêm bài viết khác: https://rmacct.org/tinh-yeu/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *